Rụt rè đến mức cô hỏi gì con cũng chỉ cúi đầu. Suốt nhiều buổi liền.
Thầy cô không ép. Chỉ kiên nhẫn hỏi con từng câu, mỗi buổi một chút. Con vẫn vẽ. Con vẫn làm. Chỉ là con chưa nói.
Đến buổi thứ 20, con tự đứng lên, cầm tác phẩm của mình, và trình bày trôi chảy — nói rằng đó là thứ đẹp nhất con từng làm.
Cô giáo đứng đó bật khóc vì hạnh phúc.
Điều thay đổi con không phải năng khiếu. Không phải ai đó bảo con "hãy mạnh dạn lên". Mà là con đã làm ra một thứ của riêng con — và cuối cùng, con có điều gì đó đáng để nói.